Bài thơ này con gái viết tặng cha
Cả tình yêu vô bờ con muốn gửi
Cả nhung nhớ thiết tha trong mong đợi
Trở về bên cha mẹ, các em!
Hai năm rồi con thao thức hằng đêm
Về nơi ấy_là gia đình_tổ ấm
Nơi cha mẹ vẫn ngày ngày trông ngóng
Ba chị em con mau khôn lớn trưởng thành
Con mong cho lúa gạo sai cành
Bởi đổ xuống bao mồ hôi, nước mắt
Lam lũ gió mưa mùa này sang mùa khác
Nuôi nấng chúng con bằng tất cả cuộc đời.
Mỗi lần về con buốt ruột cha ơi
Nhìn mái đầu không xanh nguyên trước nữa
Tuổi thơ con chỉ khép hờ một nửa
Để nhớ những lần tìm tóc trắng cho cha!
Cha nhớ không? COn tìm mãi mới ra
Một sợi trắng_100 đồng mua kẹo
Sao thơ ngây cái hồi con bé tẹo
Con đã muốn rằng tóc cha bạc nữa đi!
Lớn lên rồi con đã biết nghĩ suy
Đếm sợi trắng_xót lòng_vì không xuể
Muốn ngăn lại dù biết rằng không thể
Để tóc con xanh, cha đánh đổi, tóc mình.......
Tiêu (2011)

0 nhận xét:
Đăng nhận xét