Nếu một ngày tỉnh dậy không thấy
Một nụ hôn chạm nhẹ mái đầu
Vợ đừng có hỏi: "Chồng đâu!"
Xin thưa: "Chạy mất từ lâu lắm rồi!"
Đừng than trách phận mình bạc quá
Mới có chồng mà đã mồ côi
Chung quy cũng tại vợ thôi
Cớ sao đổ lỗi tại trời làm chi!
Một nụ hôn chạm nhẹ mái đầu
Vợ đừng có hỏi: "Chồng đâu!"
Xin thưa: "Chạy mất từ lâu lắm rồi!"
Đừng than trách phận mình bạc quá
Mới có chồng mà đã mồ côi
Chung quy cũng tại vợ thôi
Cớ sao đổ lỗi tại trời làm chi!
Chồng đi làm cả ngày quần quật
Về đến nhà nấu, giặt, dọn, chăm...
Vợ thì chỉ mải mê ăn,
Xem phim, nghe nhạc rồi nằm chỉ tay.
Lương cuối tháng một mình vợ lĩnh,
Chồng một đồng, một chĩnh cũng không.
Được hôm gặp bạn cuối tuần
Vợ kêu về gấp, chổng mông lau nhà.
Về đến nhà nấu, giặt, dọn, chăm...
Vợ thì chỉ mải mê ăn,
Xem phim, nghe nhạc rồi nằm chỉ tay.
Lương cuối tháng một mình vợ lĩnh,
Chồng một đồng, một chĩnh cũng không.
Được hôm gặp bạn cuối tuần
Vợ kêu về gấp, chổng mông lau nhà.
Vợ bị nghén khóc gào ầm ĩ
Muốn trốn đi mà nghĩ thương tình
Đằng nào vợ cũng của mình
Thôi thì nén nhịn gia đình êm xuôi...
Hơn tám tháng vợ lên gần tạ
Chồng thì gió thổi nhẹ là bay.
Vợ nào vợ có thương thay,
Ban đêm thì mắng, ban ngày đuổi đi.
Muốn trốn đi mà nghĩ thương tình
Đằng nào vợ cũng của mình
Thôi thì nén nhịn gia đình êm xuôi...
Hơn tám tháng vợ lên gần tạ
Chồng thì gió thổi nhẹ là bay.
Vợ nào vợ có thương thay,
Ban đêm thì mắng, ban ngày đuổi đi.
Ngày vợ đẻ hớt hơ hớt hải
Nghiến chặt răng cõng vợ lên đường.
Ngắm vợ thiêm thiếp trên giường,
Thấy sao lo quá, "Chồng thương vợ rồi!"
Nhưng sau đấy, trời ơi điên mất...
Có thằng cu quả thật rất vui.
Nhưng mà vợ chẳng cho chơi,
Lại gần xem tí, tơi bời lên ngay.
Nghiến chặt răng cõng vợ lên đường.
Ngắm vợ thiêm thiếp trên giường,
Thấy sao lo quá, "Chồng thương vợ rồi!"
Nhưng sau đấy, trời ơi điên mất...
Có thằng cu quả thật rất vui.
Nhưng mà vợ chẳng cho chơi,
Lại gần xem tí, tơi bời lên ngay.
Vợ suốt ngày dữ như sư tử
Khiến cho chồng ngủ cũng không yên
Một mình lẩm bẩm huyên thuyên
Họ hàng bảo "Có khi điên không chừng".
Chồng đi nhà hàng bàn công việc,
Có em trong bữa tiệc cười tình.
Vợ biết được, vợ làm inh:
"Cút anh đi, sống một mình còn hơn!"
Khiến cho chồng ngủ cũng không yên
Một mình lẩm bẩm huyên thuyên
Họ hàng bảo "Có khi điên không chừng".
Chồng đi nhà hàng bàn công việc,
Có em trong bữa tiệc cười tình.
Vợ biết được, vợ làm inh:
"Cút anh đi, sống một mình còn hơn!"
Không thể chịu những lời quá quắt
Chồng bỏ đi bằn bặt mấy hôm
Dạ sao dạ cứ bồn chồn
Nhớ nhà, nhớ vợ, nhớ con vô cùng...
Người nhà gọi "Về đi, hết bão"
Hàng xóm bảo "Vợ đã nguôi ngoai"
Nghĩ đi nghĩ lại "Mình sai!
Thôi về xin lỗi, giận hoài, mệt ghê!"
Chồng bỏ đi bằn bặt mấy hôm
Dạ sao dạ cứ bồn chồn
Nhớ nhà, nhớ vợ, nhớ con vô cùng...
Người nhà gọi "Về đi, hết bão"
Hàng xóm bảo "Vợ đã nguôi ngoai"
Nghĩ đi nghĩ lại "Mình sai!
Thôi về xin lỗi, giận hoài, mệt ghê!"
Chồng cố tình về nhà thật muộn
Vợ ôm con nằm cuộn bên mâm.
"Này, không đói hả, vợ hâm?"
"Em muốn đợi chồng rồi mới ăn cơm!"
Nhìn đôi mắt thấy buồn là lạ
Tại chồng thờ ơ quá hay chăng?
Mãi sau mới nhớ ra rằng
Ngày sinh nhật vợ, ba năm không quà...
Vợ ôm con nằm cuộn bên mâm.
"Này, không đói hả, vợ hâm?"
"Em muốn đợi chồng rồi mới ăn cơm!"
Nhìn đôi mắt thấy buồn là lạ
Tại chồng thờ ơ quá hay chăng?
Mãi sau mới nhớ ra rằng
Ngày sinh nhật vợ, ba năm không quà...
Chợt ôm vợ vào lòng thật chặt
Hôn lên môi, lên mắt liên hồi
"Chồng sai, sai lắm vợ ơi!
Từ nay chồng sẽ nhớ đời không quên!"
Yêu thương quá gia đình nhỏ ấy
Nỡ làm sao bỏ đấy mà đi
Vợ ơi gian khổ xá gì
Nguyện lòng bên vợ đến khi cuối đời.
Hôn lên môi, lên mắt liên hồi
"Chồng sai, sai lắm vợ ơi!
Từ nay chồng sẽ nhớ đời không quên!"
Yêu thương quá gia đình nhỏ ấy
Nỡ làm sao bỏ đấy mà đi
Vợ ơi gian khổ xá gì
Nguyện lòng bên vợ đến khi cuối đời.

0 nhận xét:
Đăng nhận xét